Lưu trữ

Posts Tagged ‘hột le’

Việc Làm

Tháng Một 3, 2012 1 Bình luận

Việc Làm

Tôi kẻ vành môi, điểm thêm chân mày và nhìn gương.

Tôi rất hồi hộp cho dù tôi . Đã bao nhiêu lần phỏng vấn không thành công. Tôi chỉ cần một việc làm ở văn phòng thay vì làm công nhân ở xưởng.

Tôi dắt xe đạp ra ngõ. Mẹ tôi bán xôi đầu ngõ nhìn tôi và tôi dừng lại và nói: “Con không hy vọng gì nữa. Bốn năm đại học mẹ nuôi con uổng quá!” Mẹ tôi cười: “Học không bổ bề dọc cũng bổ bề ngang con à. Mẹ đâu có mong muốn gì hơn ngoài sự may mắn. Con đừng buồn! 4 năm học và 4 tháng kiếm việc. Con chỉ mới ra trường 2 tháng.”.

Tôi cố cầm nước mắt. Nhà chỉ có bố mẹ và tôi. Ba tôi lao lực nên chỉ ở nhà giúp việc nhẹ cho mẹ. Mẹ tôi chỉ bán xôi buổi sáng và bán khoai lang thang buổi trưa chiều. Cả ba miệng ăn chỉ nhờ vào mẹ.

Bố mẹ gặp nhau muộn vì ai cũng nghèo nên khó lập gia đình. Sinh tôi ra đã khó khăn. Bây giờ tôi lớn lên và sức lực ba mẹ tôi cạn dần theo năm tháng.

Buổi phỏng vấn diễn ra nghẹt thở với hơn 30 người xin vào làm mà chỉ có 4 việc. Tôi mệt mỏi vì cứ cố gắng bào chữa hay chứng tỏ khả năng mình cho dù tôi chưa có kinh nghiệm nào. Các chị khác từng làm việc tương tự thể hiện đầy vẻ tự tin khi phỏng vấn. Tôi thì chẳng thấy một tia hy vọng nào.

Vòng phỏng vấn cuối cùng thì tôi mệt mỏi quá nói liền sau khi chào: “Em chỉ mới ra trường và chưa có cơ hội nào và không ai cho em cơ hội. Em học chỉ muốn làm việc khá hơn cho ba mẹ mừng chứ không ham lương bổng cao. Em chỉ cần một thời gian ngắn thử sức để biết công việc và khả năng của mình tới đâu. Ai cũng phải học và một thời gian bắt đầu. Em thì chưa có may mắn cho “thời gian bắt đầu”. Em chỉ cần một thời gian bắt đầu đó.”

Người phỏng vấn nghiêm nét mặt chăm chú nghe và hỏi sau khi tôi ngưng nói và thở hổn hển: “Cô tin cô làm được việc?”. Tôi trả lời: “Mọi người không có kinh nghiệm như em đều ráng chứng tỏ sẽ làm được việc vì ai cũng cần có cơ hội thử sức và bắt đầu gia nhập công việc”.

Anh ta nhíu mày và nhìn thẳng vào mắt tôi: “Cô thấy tôi và trong lòng cô thích tôi không?”

Tôi ngỡ ngàng câu hỏi lạ lùng. Tôi trả lời: “Em căng thẳng trong lúc xin việc nên không biết câu trả lời”.

Anh ta nói tiếp: “Công việc cũng vậy đó! Cô thích không?”

Quá bất ngờ những câu hỏi lắt léo và đánh úp con người ta. Tôi trả lời: “Phải thử công việc em mới biết thích là không. Trước tiên em cần làm việc để có tiền mà sống. Còn chuyện thích hay không thì cần thời gian. Khi người ta dễ dàng tìm việc thì mới tìm công việc mà họ yêu thích khi có cơ hội”.

Anh ta nói: “Vậy thì tôi cho cô một cơ hội 1 tháng thử việc. Sau đó cô có TỐT với tôi hay không thì tính sau”.

Tôi trả lời: “Dạ em không hiểu. TỐT là sao?”.

Anh ta nói: “Thì tôi đánh đố cô thôi! Không có gì. Mai cô đến làm việc. Tôi chỉ cần một người chưa có kinh nghiệm. Cô đừng vội mừng vì mai cô đi làm. Không chừng cô đi làm chỉ có ít ngày. Tóm lại là cô đừng hy vọng gì nhé!”

Tối đó tôi trằn trọc đến 3 giờ sáng mới ngủ. Ba mẹ tôi chỉ cười cười chứ không có lời nào.

Tôi đạp xe đi làm với sự mỏi mệt vì mất ngủ và nỗi sợ sợ làm không được việc. Học một chuyện, ra đời làm đấu đá và giành giựt nhau chuyện khác. Tôi biết thế nhưng tôi nghèo, thế cô nên chẳng có gì để mất.

Làm được 1 tháng thì tôi thấy công việc không đến nỗi nào khó. Việc làm chỉ cần xong và chính xác với giấy tờ kỹ lưỡng là được. Chủ yếu phải liên lạc qua fax, phone, e-mail, v.v. để có sự đồng nhất số liệu và văn bản. Còn lại có một trình tự làm mình phải theo. Thỉnh thoảng có chuyện hóc búa do mọi thứ đều sai lệch thì phải tìm nguyên nhân mà chỉnh sửa.

Một hôm, có việc chưa xong nên tôi ở lại một mình làm thêm một ít thời gian cho xong để khách hàng kết sổ cuối tháng cho lẹ. Chỉ 45 phút làm thêm thì xong chuyện. Tôi chuẩn bị ra về thì trưởng phòng, người nhận tôi vào làm việc, quay trở lại.

- Em làm việc tốt lắm. Em muốn anh nhận em làm việc luôn?

Tôi mừng rỡ.

- Em vào phòng anh để xem lại giấy tờ của em.

Tôi theo anh vào văn phòng của anh. Văn phòng này tôi ghé ít lần khi có khó khăn vì phòng lúc nào cũng đóng cửa và khó tiếp xúc với anh vì trưởng phòng không thích nhân viên hay ghé vào tán dốc gây mất kỹ cương làm việc. Ngoài văn phòng có thư ký nên mọi người tiếp xúc thư ký trước mới tới trưởng phòng. Giờ này thư ký đã về nhà và cả khu vực văn phòng hầu như không có ai.

Anh khép cửa sau khi tôi vào. Anh tìm hồ sơ của tôi đặt lên bàn và ngước nhìn tôi: “Em ngồi xuống đi”.

Tôi hồi hộp và cầu nguyện để được anh nhận vào làm.

- Thật ra công ty không cần người. Hôm đó anh đã nhận người xong nhưng thấy em tội quá nên anh ráng nhận em làm 1 tháng và dùng ngân sách riêng của phòng trả em. Vì phòng được quyền nhận 1 người giúp việc tự do trong 1 tháng. Nếu hơn thì phải thông qua công ty.

Tôi tái mặt. Anh nhìn tôi trìu mến nói tiếp.

- Nhưng anh ép công ty anh cần một việc tự do trong 3 tháng cho em. Có nghĩa là em có thể làm thêm 3 tháng nữa với mức lương cao hơn gấp rưỡi vì công ty trả chứ không trích ngân sách riêng của phòng ra trả. Sau đó nếu công ty cần thì giữ em làm tiếp. Lúc đó em có cơ hội nhiều hơn tháng vừa qua.

Tôi lại mừng rỡ và tim đập thình thịch.

- Em nhìn dễ mến, anh thích em từ đầu. Anh giúp em thì em giúp anh.

Tôi chớp chớp mắt hỏi: “Giúp anh ra sao?”

Anh đứng dậy đi vòng phía sau tôi và bất ngờ ôm tôi. Tôi hiểu và vùng vẫy nhưng anh mạnh hơn. Anh nói:

- Chìu anh đi em gái. Em đâu mất gì mà được sung sướng.

Tôi nghĩ đến viễn cảnh xinh việc, gia đình nghèo, bố mất sức lao động, mẹ bán xôi khoai ngoài bụi đường mà nước mắt tôi trào ra. Tôi khóc và cúi xuống không dám nhìn anh.

Anh xoay ghế tôi và chỉ về màn hình LCD to trên tường. Anh nói: “Anh biết em chưa từng có người yêu. Em xem đoạn phim lãng mạn 10 phút này để tìm hiểu”.

Màn hình chiếu cảnh hai người nam nữ nắm tay nhau đi giữa cánh đồng hoa bát ngát trong buổi chiều đẹp. Nhạc hay và reo rắt trong tâm hồn. Họ chạy vui đùa và ôm hôn nhau. Họ vuốt ve và tự cởi áo quần cho nhau. Họ quấn quít và dày vò nhau trong sự đê mê với vẻ mặt vui và hạnh phúc.

Khi nhân vật nam lộ con cu to dài ra làm tôi sợ nhắm mắt. Anh nói: “Xem đi em để học hỏi.” Tôi buộc phải xem. Người nữ quỳ xuống hôn và liếm nhẹ dọc con cu và bú nút mạnh mẽ dần. Người nam không ngớt rên rĩ và nói “anh yêu em, đã quá,…” Sau đó người nữ nằm dài hớ hên và loã lồ. Người nam hôn khắp người, bóp vú, bóp chim, và bú liếm chim. Người nữ lại rên rỉ và oằn oại trong sung sướng. Người nam chồm lên người nữ và nút lưỡi. Người nữ cầm cu người nam mà đút vào mà nắc. Họ đổi tư thế nắc vài lần thi người nam sướng lên rút cu ra đưa cho người nữ bú và nuốt tinh trùng.

Tôi cảm thấy ghê rợn và cảm giác khó tả. Không hiểu tại sao tôi không đứng lên chạy về.

Anh nói: “Anh sẽ nhẹ nhàng và đối xửa em tốt. Em đừng nghĩ ngợi nhiều. Anh em mình sẽ TỐT với nhau.”

Tôi rùng mình và nhắm mắt cho mọi chuyện xuôi theo ý anh ấy vì tôi chỉ muốn có tiền và có việc vì bố mẹ tôi già yếu quá.

Anh đứng trước mặt tôi và tự cỡi hết áo quần. Con cu anh cương to và chùm lông đen tua tủa khiến tôi tởm lợm. Anh tự cầm cu sục sục trước mặt tôi và nhìn tôi mĩm cười và nói: “Anh thường hay tự sục thế này khi nghĩ về em. Anh thích em lắm nhưng giờ này anh mới dám bày tỏ”.

Anh tự sục trước mặt tôi và nhìn tôi mãi rồi anh hơi khom người mặt nhăn nhó và đỏ lên: “Anh sướng lắm em ơi … anh xuất tinh …”

Dòng tinh trùng phóng ra, phần lớn rơi trên sàn gần tôi, phần ít rơi trên quần tôi. Anh vội lấy khăn lau tinh trùng dính trên quần tôi và lau trên sàn.

Cu anh xìu xuống nhìn còn xấu hơn. Tôi chợt đỏ mặt vì tôi bớt sợ và bớt ghê tởm mà lại cảm thấy có gì đó thích và gợn sóng trong lòng cùng với gì gì đó tưng tưng lên. Chim tôi co bóp và nước nhờn chảy rịn ra ướt quần.

- Thích rồi hả em? Anh không muốn ép em nhưng anh thích em. Anh thường tự thủ dâm khi nhớ về em đó. Anh không nói anh yêu em mà chỉ nói anh thích em.

Anh quỳ trước tôi đang ngồi và nâng từng chân lên hôn dọc khắp chân tôi. Khi hôn vào phần hai bên háng thì tôi thấy người như điện giật và tôi phải nắm thành ghế giữ chặt. Anh hôn mấy lượt rồi nhìn tôi âu yếm: “Cho anh bú chim em và uống nước chim em nhé.”

Anh đâu cần phải hỏi. Tôi đang bán mình vì công việc đó mà. Nhưng mà tôi lại cảm thấy bắt đầu thích mặc dù sợ … Cho dù tôi có thường hay thủ dâm khi tới đầu kinh kỳ nhưng tôi lại sợ miệng anh làm … đau chim tôi.

Anh tuột quần tôi và tuột quần lót tôi. Anh cầm quần lót nhìn khiến tôi mắc cỡ vì quần lót quá cũ. Anh hữi lâu và liếm và nơi tôi ra nước. Tôi thấy anh ghê và dơ. Anh nhìn tôi: “anh quý chim em lắm.

Anh lại hôn chân trần tôi. Tôi vừa mắc cỡ vừa xấu hổ vừa sướng. Vừa muốn độn thổ vì phải bán mình nhưng lại thấy thích thú khi có người đàn ông khá trìu mến với đôi chân mình với sự hôn hít chậm rãi và ân cần. Nhiều lúc anh đánh lưỡi gần chim tôi thì anh lại đánh lưỡi quay trở lại hai bên háng khiến tôi tưởng sắp được bú chim. Anh làm nhiều lần và mỗi lần tôi lại thèm được bú chim hơn. Và tôi từ từ như hồn bay vật vờ với cũng xung cảm giác như điện chạy rần rần. Thôi thì tôi đã bán mình và thả lỏng cho xong chuyện. Tôi nhắm mắt và đầu hàng xuôi theo số phận.

Anh rà đầu lưỡn vào chùm lông chim tôi liếm liếm rôi hai bên chim tôi. Tôi thấy rất đã và êm đềm cùng những đợt “điện chạy” lên tận óc khiến tôi nãy mình lên. Bất ngờ anh đánh lưỡi nhẹ vào hột le tôi làm tôi ú ớ và nãy chim lên mạnh khiến đầu anh dụng vào mu chim tôi.

Anh cười: “Em thích rồi đó, em nằm lên ghế salon thì anh bú chim em dễ hơn.”

Tôi đi qua ghế salon ngượng ngịu và che đậy chim. Tôi nằm xuống và anh bú chim tôi làm thân hình tôi giãy nãy từng đợt. Anh thọt lưỡi vào chim ngoáy ngoáy rồi đánh lưỡi dọc lên hột le và mút mút. Cứ như vậy từng đợt nước chim chảy ra và anh liếm nuốt hết.

Và tự nhiên anh cứ mút liếm hột le tôi mãi và tôi sướng lên đến mức tôi kẹp đầu anh và đè anh mạnh áp vào chim. Nơi hột le tạo ra những đợt sung sướng đến tê người lan tỏa khắp nơi và dâng lên đầu óc khiến tôi như bay bổng và mù mờ … và bùng nổ ở tim rồi ngây ngất liên hồi …

Sướng như chưa từng được sướng. Anh bú chim tôi làm tôi sướng quá. Người ta yêu nhau bú nhau sung sướng. Vậy tôi nên yêu anh không nhỉ.

Anh nói: “Lần đầu được bú chim phải không nè. Anh bú chim cũng nhiều nhưng chưa bú ai chưa từng được bú như em.”

Tôi hỏi: “Anh dựa vào chức trưởng phòng dụ dỗ các cô nhân viên để được bú chim?”

Anh nói: “Không bao giờ! Không bao giờ anh giao du tình cảm với nhân viên. Lần đầu tiên anh dụ dỗ nhân viên là em đó vì anh thích em. Trước kia thì cặp bồ nhau thì làm tình với nhau thôi em à. Anh không ngờ em chưa có kinh nghiệm tình dục. Những bạn gái đã qua của anh đều có kinh nghiệm tình dục trước khi gặp anh. Anh hoàn toàn bất ngờ về em.”

Tự dưng tôi thấy con cu anh cương to lên. Tôi không dám nhìn nhưng tưởng tượng con cu anh đút vào chim tôi chắc đau lắm vì lỗ chim tôi khép nhỏ trong lúc cu anh to quá. Như đọc được ý nghĩ của tôi anh nói:

“Anh thì chưa có phá trinh ai, nhưng với bạn gái thì khi kích thích chim chảy nước thì đút cu vào trơn tru lắm.”

Tôi đỏ mặt và thấy sợ sợ. Tôi biết anh sẽ đè tôi ra mà đút cu vào chim tôi mà làm tình. Đàn ông mà. Tôi thì như bán mình cho anh để được việc làm.

“Bú cu anh đi em. Anh sục cu vì em nhiều lần và mơ ước có lúc được em bú cu.”

Tôi đành ngậm cu anh. Anh bảo nằm úp lên anh ngược lại để tôi nằm úp bú cu anh trong lúc anh nằm ngữa đưa miệng lưỡi bú chim tôi. Anh nói là kiểu 69.

Anh bú tôi làm tôi sung sướng lên đến tê người. Tôi không cảm thấy dơ và ghê ghê khi ngậm con cu anh mà thấy cục thịt ấm ấm cứng cứng. Tôi bắt đầu nút nút thấy hay hay và liếm dọc và quanh đầu khất. Con cu anh tấy hồng lên. Tôi ve ve hai hòn dái trong lúc tôi nút nút và đẩy cu vào ra miệng tôi. Tôi thấy bị kích thích rất bạo ở miệng và thấy đã miệng khi con cu chạy vào chạy ra theo nhịp bú của tôi.

Bú nhau chừng 10 phút thì cả tôi và anh ngồi dậy. Anh nói: “Anh muốn thấy em ở truồng, em còn mặc áo và áo ngực”. Tôi đành cỡi hết và mắc cỡ che ngực lại. Anh ôm tôi vào lòng và hôn hít lên má và cỗ tôi. Tay trái anh bóp chim và mân mê hột le tôi. Miệng anh bú vú tôi. Tôi đuợc anh kích tích ở cổ và hai vú đồng thời chim được xoa và mân mê. Tôi thấy sướng vô cùng và cong người khi anh miết miết cà cà vào hột le cùng hai bầu vú được tay phải xoa bóp và miệng bú.

Thế là tôi được hai lần sướng.

Anh nhìn tôi tự sục cu trước mặt tôi. Tôi thấy tội nghiệp nghiệp nên sục cu cho anh. Một lát anh sướng lên và xuất tinh ướt hết bàn tay tôi.

Anh nói: “Mai mình hẹn ở khách sạn đẹp. Anh sẽ book phòng trước. Mình làm tình với nhau. Anh sẽ phá trinh chim em nhé.”

Tôi gật đầu, vừa sợ lại vừa … thích …. Tôi xấu hổ và mắc cỡ vì tôi thấy thích anh và thích được anh bú chim và bú vú.

Anh mặc áo quần cho tôi rất nhẹ nhàng và khéo léo. Anh kéo người tôi vào ôm và đặt môi anh lên môi tôi. Tôi mở mắt ngạc nhiên. Anh nói: “Mình hôn môi nhau đi” Thế là hai môi chạm nhẹ nhau rồi mạnh mẽ và lưỡi đưa qua đưa lại. Tôi không biết hôn. Lần đầu tiên tôi hôn. Khó chịu quá! Anh cười và nói mai tập hôn nhau tiếp.

Anh lấy quần anh và rút bóp ra. Anh rút 10 triệu đưa cho tôi. Anh nói: “Anh hết tiền cho em. Em cầm tạm. Mai anh đưa tiếp. Anh muốn cho em 50 triệu”. Tôi ngạc nhiên hết sức. Anh nói: “Anh có rất nhiều tiền. Em rất cần tiền cho nu cầu ăn mặc tươm tất hơn một chút. Áo ngực và quần lót phải mới một tí. Tiền cho mấy nội y nhiều lắm đó.”

Tự dưng tôi khóc! Tôi sẽ bán mình cho anh với giá 50 triệu và việc làm tiếp 3 tháng. 50 triệu quá lớn so với tôi. Không biết 3 tháng cho anh làm tình có đáng giá 50 triệu không nhưng tôi biết không ai mua ai với giá 50 triệu 3 tháng vì 50 triệu khá lớn. Đại gia có thể mua người mẫu hàng tram triệu nhưng anh chỉ là truởng phòng.

“Em sợ quá. Anh đừng có làm gì quá đáng với em, tội nghiệp em” Tôi nức nở hơn.

“Không bao giờ! Chỉ riêng anh và em thôi! Anh quý em như là người yêu của anh!”

Tôi thẩn thờ về nhà. Ba mẹ tôi gạn hỏi thì tôi nói tôi chỉ được thử việc thêm 3 tháng nữa.

Tối đến tôi ngủ không được vì nhớ lại cảm giác sung sướng khi lần đầu được bú chim. Cảm giác sợ sệt và xấu hổ cũng như ô nhục khi bắt đầu bán thân dài lâu cho anh với giá 50 triệu. Một số tiền rất lớn so với cả nhà tôi.

Thôi kệ, mai xem như “bán trinh” cho anh với cái giá 50 triệu và anh cũng làm mình sướng …..

P & Y (7)

Tháng Mười Hai 22, 2011 Để lại bình luận

P & Y (7)

Khi tôi mở mắt thì máy bay sáng choang. Mọi người nói chuyện nhiều. Máy bay có đông người Việt định cư ở nước ngoài. Tôi và Yến được phòng tuyên huấn dặn dò cực kỳ hạn chế tiếp xúc với người Việt ở nước ngoài vì sợ bọn phản động chống phá nhà nước làm lệch lạc tư tưởng.

Yến dựa vai tôi ngủ say sưa. Theo bản đồ trên màn hình thì máy bay gần tới California. Ở đó thì tôi và Yến có thêm chuyến bay nữa mới tới nơi tập trung của lớp học tại thành phố Sioux Falls của tiểu bang South Dakota.

Tôi khá mệt mỏi đoạn đường dài hơi này và phải thêm một chuyến bay dài 4 lần hơn từ Hà Nội vào tp HCM nữa. Đầu óc tôi bưng bưng và còn buồn ngủ. Bây giờ đang là 11 giờ đêm bên Việt Nam. Tôi cảm thấy cô đơn và nhớ Phương hơn bao giờ hết.

Nhớ Phương và nhớ bờ môi Phương mềm mại mà mỗi lần hôn tôi hay đưa lưỡi liếm nhẹ và dùng môi tôi chập chập môi Phương. Lưỡi Phương thật ngọt ngào mà tôi say mê dùng lưỡi tôi quyện vào và đưa qua đưa lại vào miệng tôi.

Nhớ đôi vú Phương săn chắc mà tôi say mê nắn bóp không biết chán. Hai núm vú xinh xinh nhô cao mà tôi thích thú hít hà và mum mum bằng hai môi và rồi nút nút bằng miệng. Phương hay ôm đầu tôi vào ngực và xoa xoa tóc tôi. Phương hay rên rỉ nhẹ nhẹ khi tôi bú vú và mân mê vú Phương … Tôi nhớ quá.

Tôi nhớ chim Phương mà tôi thường hay hôn hít và rồi bú chim. Lưỡi tôi đưa vào chim Phương ngọ ngoậy cùng nước chim chảy ra ướt cả đám lông gần lỗ chim Phương. Hột le phía trên lỗ chim Phương lúc nào cũng nhô cao khi tôi kích thích và tôi say sưa nút nút hột lẹ và dùng lưỡi đánh nhẹ khi nhanh khi chậm làm Phương giãy giụa lên vì sướng.

Tôi nhớ Phương sục cu và bú liếm cu tôi cho đến khi tôi sướng và xuất tinh trong miệng Phương. Phương bú cu tôi thật tình và yêu mến làm tôi thương yêu Phương hơn bao giờ hết. Tôi nhớ đến đây thì con cu tôi cương cứng lên hơn bao giờ hết. Nó thèm được bàn tay Phương chăm sóc và miệng Phương bú liếm.

Loa trên máy bay thông báo máy bay chuẩn bị hạ độ cao. Yến thức dậy vội đi tiểu và tôi cũng vậy. Trở về ghế ngồi thì tiếp viên hàng không khám xét từng người có thắt dây an toàn và dựng ghế lên. Họ cần mẫn làm việc và không tỏ ra mệt mỏi. Trong lúc tôi thi quá mệt.

Yến nói: “Một lát xuống, làm thủ tục hải quan, mình chờ 2-3 giờ mới có chuyến bay khác.”

Tôi nói: “Sao em rành quá”.

Yến cười: “Phải học thuộc, không thì lạc trên đất Mỹ thì sao anh?”.

Tôi thì không để ý gì nhiều, ghi lịch trình và trình tự mọi thứ trên miếng giấy, tới đâu đọc tới đó.

Máy bay đáp. Chờ rất lâu mới ra khỏi máy bay vì hơn 400 người trong máy bay. Hải quan với hàng dài người. Nhân viên hải quan ít cười nhưng không lạnh lùng. Họ hỏi gì tôi trả lời đúng theo vậy. Chỉ có 5 câu hỏi họ cho đi qua. Lấy hành lý và xét hành lý.

Vật vã ngồi chờ và ngủ gật cho chuyến bay kế tiếp. Thèm cơm nhà bên Việt Nam. Tôi và Yến chẳng nói chuyện nhiều vì hay ngủ gật trước cổng máy bay cho chuyến kế tiếp.

Sắp sửa lên máy bay thì Yến mua cho tôi ly cà phê StarBucks. Tôi hoảng quá vì cà phê sao quá đắt đỏ tại phi trường. Ở Phú Yên tôi uống chỉ có 4000 đồng 1 ly quán vĩa hè, 10.000 một ly quán khá khá. Ở phi trường LAX này một ly hơn 2 đôla, khoảng 45 ngàn. Yến dám mua cho tôi uống khiến tôi sững sờ. Yến cười nói:

- Anh cần tỉnh trong lúc này vì bên này là ban ngày. Đến Sioux Falls thì đã chiều và đêm ráng ngủ. Máy bay sẽ quá cảnh ở thành phố Denver 1 giờ hơn và mình ăn trưa bên này nơi đó. Em có ít bánh lên máy bay ăn.

Tôi hỏi: – Sao em rành quá vậy?

Yến trả lời: – Lớp học mình có forum riêng mà. Anh không vào đọc kỹ trước sao?

Tôi nói: – Có, nhưng anh đâu thấy nói gì nhiều.

Yến nói: – Tại anh không hỏi gì nhiều. Em hỏi nhiều lắm. Có in ra nhiều thứ. Em tưởng anh và chị Phương nghiên cứu kỹ lắm rồi chớ.

Tôi chững hững thấy mình không theo dõi lớp học này mọi người đã lên forum bàn nhau với sự hướng dẫn và giúp đỡ của thầy cô. Tôi vội chống chế: “Có em vợ đi theo anh đỡ lo”.

Yến nheo mắt nhìn tôi cười trong trẻo.

Cà phê của Mỹ hơi loãng và nhiều nước. Yến uống 1 phần trước và tôi cố gắng uống cho hết và thấy tỉnh nhiều.

Chuyến bay từ LAX tới Denver bằng máy bay nhỏ hơn. Suốt 3 giờ bay họ chỉ phát cho bịch kẹo đậu phụng nhỏ và 2 ly nước. Tôi và Yến tỉnh táo suốt chuyến đi vì cà phê.

Suốt dọc chuyến bay thì Yến đem ra mọi giấy in ấn. Qua đó tôi biết nơi đến tại Sioux Falls là khách sạn Super 8. Mọi du học sinh tập trung tại đó và 1 khách sạn khác gần đó. Khách sạn rất gần trung tâm mua sắm là Empire Mall.

Tôi ngạc nhiên và học biết được nhiều thứ từ Yến. Thật không ngờ Yến đã nghiên cứu chuyến đi rất kỹ và chi li.

Tôi hỏi: “Em có chương trình cho ngày hôm nay?”

Yến trả lời: “Dĩ nhiên anh rễ của em ạ. Anh vô tư quá đi. Không ai hướng dẫn cho mình khi đến Mỹ ngoại trừ mình hỏi và tìm hiểu. Hỏi thì người ta tham gia trả lời. Khi tới Sioux Falls thì mới có người giúp một chút thôi.” Yến cười khúc khích và nheo mắt tôi.

Tôi cảm thấy chẳng có chuẩn bị kỹ cho chuyến đi. Tôi không biết phải làm gì cho hôm nay. Tôi nghĩ đơn giản đến có người hướng dẫn và giúp cho mình. Tôi thiệt là tệ.

Yến nói thêm: “Đi như du học như vậy ngoài chuyện học ra mình còn học thêm nhiều thứ khác. Anh tưởng anh học giỏi là xong hả. Anh còn phải biết giao tiếp, tiếp cần, tìm kiếm, học hỏi, v.v.”

Tôi phục đứa em vợ tương lai của tôi.

Yến đột ngột nói: “Chị Phương lo lắng khi anh đến đây anh quen ai khác và rồi quên chị”.

Tôi bất ngờ và tức tối: “Anh đi học. Đi đến nơi xa lạ này anh làm sao quen ai khác. Ở Vĩnh Yên có nhiêu cô xung quanh anh chưa có ý tưởng khác ngoài chị của em.”

Yến nói: “Biết đâu gặp cô gái Mỹ da trắng, mắt xanh, tóc vàng đẹp mê hồn và anh yêu và anh ở lại Mỹ luôn”.

Tôi hỏi: “Chị em nói với em như thế hay em “tư tưởng” anh?”

Yến nói: “Em với chị Phương bàn nhau mọi hoàn cảnh có thể xảy ra với anh.”

Tôi nói: “Em yên tâm, anh luôn chung thủy với chị Phương vì anh yêu chị Phương”.

Yến nói: “Ví dụ anh thích cô nào đó, chỉ thích thôi, gần gủi với cô đó, thì anh đừng quên chị Phương. Xứ Mỹ này nghe nói ghê lắm đó. Có nhiều cô thích anh nào thì sống với anh đó dù không yêu. Cho nên khi cưới nhau thì các cô đã sống với nhiều người tình trước rồi.”

Tôi nói: “Mình đi du học ngắn hạn. Không có chuyện gì xảy ra hết. Anh tin anh, không có mảy may gì. Anh yêu chị Phương”.

Yến nói: “Chị Phương nói với em chị quan niệm anh có ra ngoài “ăn phở” thì ráng giữ gìn miễn sao thương yêu chị Phương hết mực. Có “say nắng” thì phải biết tự chữa cho hết “say nắng” và đừng để bị bịnh”.

Tôi nói: “Anh khẳng định anh đi học đàng hoàng, không có gì xảy ra.”.

Yến nói: “Nếu có xảy ra thì anh giữ trái tim anh cho chị Phương, còn mọi chuyện khác thì xem như “ăn phở” hoặc “chỉ là vui”. Hạnh phúc với chị Phương anh phải giữ trọn vẹn.”

Phương thật là đáo để: nhờ Yến “tư tưởng” tôi.

Tự dưng tôi nhớ Phương da diết và nước mắt lưng tròng. Tôi quay mặt đi không cho Yến nhìn thấy. Yến khẽ dúi vào tay tôi chiếc khăn giấy để lau nước mắt.

Tôi yêu Phương quá, nhớ Phương quá.

Máy bay đáp xuống Denver và phải chuyển sang máy bay khác. Do chờ hơn 1 giờ nên tôi và Yến tìm đồ ăn trưa cho dù giờ địa phương là 2 giờ trưa. Tốn hết 12 đôla cho 1 phần ăn và tôi và Yến chia nhau ăn cho cầm lòng. Thức ăn hơi lạ và mau ngán.

Máy bay từ Denver đến Sioux Falls quá nhỏ và bay sốc. Tôi và Yến khá mệt.

Đến Sioux Falls thì có người đón. Phi cảng quá nhỏ. Trời không lạnh như tôi tưởng.

Người đón dặn dò gì gì đó với Yến nhiều hơn là tôi. Tôi hỏi có phải giáo viên không. Anh ta nói là sinh viên tình nguyện giúp đỡ. Anh ta chắc ít tuổi hơn tôi tí tẹo.

Đường xá sạch sẽ nhưng không tráng lệ. Xe cộ chạy ngay ngắn và trật tự. Không thấy xe gắn máy nhưng thấy lác đác có người đi xe đạp. Nhà cửa có vẻ cũ kỹ và không nhà nào hoành tráng và đẹp như các biệt thự của các ông cán bộ như ở Vĩnh Yên. Xe cũng vậy, xoàng xoàng nhiều chứ không sang và bóng lộn như xe của các ông cán bộ.

Anh ta lái xe chở tôi đến khách sạn và dặn là sáng mai anh ta đến đón để tập trung vào lớp. Khách sạn đã đăng ký trước nên chỉ cần nói tên là người ta giao chìa khoá.

Tôi thì chỉ muốn ngủ cho dù giờ địa phương chỉ mới 6 giờ chiều và trời còn rất sáng (do ngày dài đêm ngắn ở gần Cực Bắc hơn là Việt Nam). Anh ta cứ dặn dò nhiều thứ cho tôi và Yến. Tôi nghe chữ được chữ mất nhưng Yến có vẻ rất rành khi trao đổi với anh ta.

——————-

Tất cả các chương:

P & Y (1)
P & Y (2)
P & Y (3)
P & Y (4)
P & Y (5)
P & Y (6)
P & Y (7)
P & Y (8)
P & Y (9)

P & Y (6)

Tháng Mười 28, 2011 Để lại bình luận

P & Y (6)

Chuyện tôi và Yến đi du học mùa Hè râm rang cả trường. Nhiều ý kiến xầm xì trái ngược nhau như là phí tiền, ngu, đáng đi, đi để học hỏi thêm,…

Có số ít người bí mật đưa tiền trước nhờ mua này mua nọ nhưng tôi từ chối. Tôi chỉ mua giùm cho một người là thằng con của trưởng phòng đào tạo cái đồng hồ và máy ảnh. Hai thứ này hết 3-4 ngàn đô la Mỹ. Tôi không dám cầm theo nhiều tiền.

Phương, Yến, và tôi đi học thêm Anh Văn đàm thoại rất nhiều. Học với người Mỹ trẻ nên vui. Do học đàm thoại chủ yếu nên tôi hỏi về Mỹ nhiều và cách đi đứng trên đất Mỹ. Người dạy khá nhiệt tình và tôi hiểu phần nào.

Phương lặng lẽ giúp tôi thu xếp mọi tứ cho chuyến đi. Trên diễn đàn (BlackBoard) chỉ dành cho nhóm sinh viên học hè của lớp này, mọi người đã bàn tán nhau cần đem gì. Người hướng dẫn của lớp khéo léo cũng đã khuyên nên đem theo những gì. Tôi chỉ dựa vào những lời khuyên đó.

Tôi làm xong luận án tốt nghiệp. Tóm lại tôi đã ra trường nếu không có chuyến du học đặc biệt này. Nhưng do tôi được giữ lại trường nên mọi chuyện tốt nghiệp để dành cho … 7 tháng sau. Tôi hơi lo nhưng thầy cô thì vui.

Hễ có thời gian rảnh và kín đáu là tôi tìm cách hôn hít Phương. Nhiều lúc tôi và Phương lõa lồ bên nhau bú liếm nhau khiến tôi muốn cầm cu đâm vào chim Phương mà phá trinh nhưng tôi không dám. Tôi chỉ được Phương bú cu rồi phóng tinh trùng vào miệng Phương thôi.

Các thầy thuộc khoa Lý Luận Chính Trị và phòng Tổ Chức Cán Bộ đã gặp riêng tôi và Yến dặn dò. Họ nhấn mạnh không giao du với bất cứ Việt Kiều nào để tránh tư tưởng phản động ăn nhập vào. Ngoài ra họ còn nói Mỹ là nước Tư Bản cho nên luôn cảnh giác cao độ những gì họ dạy cho dù hai nước đã ban giao. Họ còn nói chúng tôi làm gì họ đều biết (???) Ngoài ra họ đưa vài nhân vật của sứ quán Việt Nam tại Mỹ với phone và e-mail để liên lạc khẩn cấp.

Ngày lên đường đi học thì Phương khóc hoài. Tôi an ủi chỉ đi học gần 8 tuần. Khi vào phòng cách ly nhìn ra thấy Phương thểu não thì tôi ứa nước mắt. Gia đình tôi và gia đình Phương vẫy tay chào tôi. Yến thì đã vào trước và làm thủ tục đi máy bay từ lâu và chờ ở cửa máy bay. Tôi làm thủ tục sau và lặng lẽ ngồi bên Yến mà lòng buồn rười rượi. Chỉ có Yến là vui vì đâu có người yêu ở lại như tôi.

Khi bình tĩnh thì tôi thấy sân bay Nội Bài khác xa với nhà … ga xe lửa. Tôi chưa đi máy bay lần nào nên thấy mọi thứ lạ và … thủ tục cực kỳ rườm rà. An ninh ở sân bay rất cao độ. Mọi thứ ở sân bay hiện đại và hào nhoáng.

Còn 15 phút nữa lên máy bay. Người Việt Nam xem ra nóng nảy dồn dồn lên trước trong hàng dài trong lúc người ngoại quốc thì bình thản ngồi ghế chờ. Tôi lúc đầu cũng tính chen lấn nhưng Yến nói: “Mình sắp đi ngoại quốc, thấy người ngoại quốc sao mình vậy.”

Khi mọi người vào máy bay hết thì nhóm cuối cùng có tôi lặng lẽ vào sau. Chỗ có sẵn, nơi để hành lý không thiếu, máy bay chưa chạy,… thì tại sao tôi phải nôn nóng bon chen.

Tôi và Yến thấy rất lạ trong máy bay nhưng học hỏi nhanh chóng.

Máy bay đi tới Nhật. Tôi và Yến thấy mệt mỏi rồi nhưng phải chờ 5 giờ. Tôi và Yến chia ra nhau ngồi ngủ để chờ chuyến kế tiếp. Nhờ ngủ được nên lên máy bay từ Nhật đến Mỹ thoải mái. Tôi chuyện trò với Yến về tình yêu của Yến. Yến nói Yến không yêu thầy Toàn nhưng rất có cảm tình. Còn tình yêu của Yến thì bí mật.

Sau bữa cơm thứ nhất thì Yến có vẻ mệt nên ngủ. Trước khi đi ngủ thì Yến cho tôi đọc một sấp giấy ghi chú để biết tình yêu bí mật của Yến.

“…. Mình yêu người ấy nhưng anh ấy không biết. Không sao. Anh ấy yêu ai cũng được mà. Mình vui khi anh ấy bắt đầu yêu tuy rằng không phải yêu mình ….”

“Anh ấy” là ai nhỉ? Tôi không biết!

“… Mình vui khi chị Phương yêu và được yêu. Anh rễ tương lai của mình hạnh phúc với chị Phương. Mình ủng hộ hai người và mong anh rễ tương lai sớm ra trường để cưới chị Phương …”

Hay quá!

“… Anh ấy sắp lập gia đình, mình vui cho dù mình yêu anh ấy đơn phương,… mình cảm thấy hạnh phúc khi anh ấy có hạnh phúc riêng … Ước gì anh ấy đừng biết mình yêu anh ấy …. “

Sao lạ quá! Tôi thắc mắc. Yến yêu người ta mà không cho người ta biết.

“… Lúc này mình hay tạo điều kiện cho chị Phương và anh rễ tương lai có thời gian riêng tư với nhau trên phòng khi ba mẹ đi vắng … Sao mình tò mò quá … Ở dưới bếp nghe anh chị rên rỉ khiến mình nôn nao và rạo rực … Ước gì người mình yêu làm cho mình như những gì như anh rể tương lai làm chị Phương … “

Trời, Yến nghe tiếng tôi và Phương rên rỉ trong lúc bú liếm cu và chim với nhau nhiều lần.

“… Có lần mình tò mò quá lên phòng lén nhìn chị Phương và anh rễ tương lai đang làm gì … Chị Phương đang bú và nút cu anh rễ tương lai … Mình nôn nao quá … mình rạo rực quá … Ước gì mình bú và nút cu người mình yêu cho đã … Người mình yêu giờ chắc sung sướng với vợ sắp cưới …”

Trời, Yến viết bạo quá và dám cho tôi xem …. Yến từng rình xem tôi với Phương bú liếm nhau … Tôi lại nhớ Phương mà cu cương cứng

“… Thầy Toàn thích mình lắm. Ánh mắt thầy nhìn mình thật đắm đuối dễ thương. Ước gì trái tim mình yêu thầy mà bớt yêu anh ấy ….”

“… Mình cởi truồng xem gương Hai tay mình xoa hai vú mà tưởng tượng anh ấy làm cho mình … Nước chim mình chảy ra nhiều quá …. Mình chịu không nổi nằm xuống và xoa nhẹ mồng đốc cho nứng và đã lên … Mình lột trái chuối bú liếm như bú liếm con cu anh ấy …. Thân thể mình không xấu … “

Tôi không thể đọc tiếp đành gập lại và nhắm mắt mà nhớ về Phương. Con cu tôi cương cứng dưới tấm mền vì … nhớ Phương. Tôi chẳng muốn tìm hiểu người Yến yêu thầm là ai nữa. Yến bên cạnh ngủ ngon say. Tò mò tôi lại đọc tiếp:

… Mình đã “tự sướng” nhiều khi nghĩ đến anh ấy … Uớc gì mình được anh ấy làm mình sướng như anh rể làm cho chị Phương … Ước gì … chỉ cần 1 lần mà thôi, 1 lần mà thôi … Mình không muốn anh ấy ngoại tình với mình mà cho mình 1 lần hôn hít bú liếm thân thể nhau để có những cảm giác tuyệt vời … Chỉ một lần thôi … Mình không muốn anh ấy yêu mình mà phản bội lại vợ sắp cưới … Mà mình muốn dâng hiến cho anh ấy thôi …

Hmm… Yến cũng dữ dội quá …

… Anh rễ tương lai mình thương mình như em gái … Mình rất quý anh rễ tương lai … Ước chi mình còn nhỏ để nhỏng nhẻo với anh … Khoảng cách giữa anh và mình nhỏ quá để mình làm đứa em gái bé bỏng và hay nhỏng nhẻo …

Đúng rồi! Tôi luôn xem Yến như đứa em gái.

… Mình luôn có ước muốn dâng hiến trinh tiết cho anh ấy … Mình yêu anh ấy quá đi … Làm sao anh ấy hiểu mình và cho mình một lần ân ái để làm kỷ niệm trong đời … Mình không muốn anh ấy ngoại tình mà là anh ấy cho mình …

Máy bay báo động và đèn thắt lưng nổi lên. Máy bay tròng trành một chút rồi yên lặng.

Tự dưng tôi nhìn lén Yến. Yếu không giống Phương nhiều nhưng ra đường là biết hai chị em. Rồi lại tự dưng mắt tôi quét lên ngực Yến và đùi Yến. Lần đầu tiên tôi lại so sánh ngực Yến với ngực Phương. Ngực hai chi em chắc gần giống nhau. Lúc nào tôi cũng xem Yến như là em gái ruột của tôi.

Sau bửa cơm thứ hai thì tôi buồn ngủ thiếp đi còn Yến thì thức đọc sách.

——————-

Tất cả các chương:

P & Y (1)
P & Y (2)
P & Y (3)
P & Y (4)
P & Y (5)
P & Y (6)
P & Y (7)
P & Y (8)

Linh và Hoàng

Tháng Chín 23, 2011 2 comments

Linh và Hoàng

28 tuổi rồi chưa lấy vợ nên cả nhà hơi sốt ruột. Tôi chăm chỉ làm kiếm tiền mua iPhone, iPad, máy ảnh xịn,… để tạo dáng bên ngoài cho hấp dẫn. Với khiếu viết phóng sự có sẵn nên tôi viết blog và chụp hình nói về chuyện này chuyện kia. Người ta thích nên cứ mời tôi đi dự và cho phong bì tiền để về viết một bài nào đó vô thưởng vô phạt có liên quan đến người hay đơn vị mời.

Vì cứ đi hội hè và gặp mặt nhóm này nhóm kia hay khai trương này khai trương kia nên tôi đánh mất 2 lần yêu. Cuộc sống hội hè và gặp mặt về đêm ở Hà Nội đông đúc này khiến tôi nghiện và quên hết mình là ai.

Cả xóm tôi không biết tôi là ai nhưng giới showbiz và PR lại biết tôi là blogger nổi tiếng. Thế giới con người cứ phân chia nhiều hạng và nhiều dòng và tôi bị cuốn vào dòng của những kẻ giả tạo mà tôi lại thích thú.

Một hôm trời mưa xối xả, muốn đi taxi về mà không có. Những ai có xe hơi đã về trước. Ngại mưa nên tôi ngồi ở hành lang đợi hết mưa. Buồn quá lướt vào danh sách điện thoại, biết tỏng là chẳng ai muốn nói chuyện với tôi sau tiệc tan vì họ còn khoảnh khắc riêng của ho như tôi bây giờ.

Tư dưng tôi để ý mấy con số cuối cùng của list số điện thoại trong hàng ngàn số.

Linh … lần gọi cuối cách đây … 2 năm …

Tôi vội gọi thử. Linh nhấc máy. Thế là nói chuyện với nhau …

Linh là người yêu đầu tiên của tôi. Yêu chưa chín mùi đã chia tay nên chia tay trong nhẹ nhàng.

- Em sắp lấy chồng rồi – Linh nói

- Anh đang kiếm vợ – Tôi nói

- Vậy lấy em gái em đi! Nó chẳng biết chuyện mình xưa kia …

Thế là mấy hôm sau tôi làm quen với Hoàng, em gái của Linh.

Làm quen sơ sơ chừng 1 tháng thì tôi rủ Hoàng đi Hạ Long chơi. Hoàng không chịu đi một mình với tôi vì … Đúng rồi, giới showbiz thì họ khác, những người con gái bình thường ngoài xã hội khác. Thế là Linh và Hoàng cùng đi với tôi để có cơ hội giữa tôi và Hoàng tìm hiểu nhau.

Tôi mướn xe lái từ Hà Nội đến Hạ Long. Linh và Hoàng ít đi xe nên có vẻ hơi mệt và hơi bị say xe. Do quen biết nhiều giới showbiz nên tôi dễ dàng có được phòng khách sạn với hai giường to. Hai chị em một người và tôi một giường.

Tôi kéo hai giường ra xa để hai chi em đừng ngại.

Hoàng tắm trước rồi đến Linh. Hoàng vừa vào tắm thì tôi vội ôm Linh. Linh đẩy tôi ra:

- Em sắp lấy chồng! Anh đang làm quen với Hoàng.

- Hồi xưa mình yêu nhau cơ …

Tôi ôm Linh và hôn lên môi. Linh chống cự yếu ớt rồi cũng hôn tôi mãnh liệt. Tình cũ không rủ cũng tới là vậy.

Tôi sờ soạn khắp thân thể Linh và thò tay vào quần lót linh thì thấy chim Linh ươn ướt. Linh chắc hứng tình lắm rồi. Tôi lại hứng tình và con cu cương lên. Linh bất ngờ đẩy tôi ra và nghiêm:

- Dừng lại anh! Em sắp lấy chồng. Mình không thể như vậy.

Linh đứng lên lấy quần áo đi tắm thì Hoàng vừa tắm xong. Hoàng nói:

- Em mệt và chóng mặt quá.

Linh vội lấy thuốc cho Hoàng uống và Hoàng nằm xuống vội ngủ ngay.

Linh vào phòng tắm. Chỉ một lát tôi gõ cửa. Linh hé cửa thì tôi vội đẩy mạnh vào. Linh đang ướt ở truồng và vội lấy tay che chim và ngực lại co quắp.

- Mình từng yêu nhau mà em …

Tôi ôm Linh và Linh chống cự yếu ớt. Tôi hôn và xoa khắp người Linh và Linh từ từ hưởng ứng với tôi. Người Linh thơm mùi xà bông con gái mới tăm xong. Ngực Linh không còn săn chắc như xưa, có lẽ chồng sắp cưới của Linh bú và bóp nhiều. Chim Linh vẫn như xưa, hai mép hồng hồng và lông đen rậm. Tôi qùy xuống và gác một chân Linh lên vai để bú chim Linh nồng nàng và Linh rên khe khẻ vò đầu tôi. Tôi bú chim như thể tôi khát nước và Linh thỉnh thoảng bóp đầu tôi mạnh. Linh thở hổn hển và cong người gập xuống trong lúc tôi mút và đánh lưỡi mạnh vào hột le và Linh tới đỉnh.

Tôi đứng dậy dựa tường và Linh qùy xuống bú cu tôi. Linh vừa bú vừa sục sục cu tôi làm tôi sướng vô cùng. Linh bú cu khá sành sõi nên tôi nhanh chóng sướng tê người và cái gì đó rần rần khắp người và hồn bay bổng và rồi xuất tinh ào ào vào miệng Linh. Linh nuốt tinh trùng của tôi và bụng và cùng tôi súc miệng. Linh hỏi:

- Hoàng biết được thì em mất chồng và anh mất Hoàng.

- Hoàng ngủ say rồi em! Hai năm qua em sành sõi hơn

Linh cười cười.

Hồi đó tôi và Linh chỉ bú liếm nhau chứ chưa có làm tình. Bây giờ thì Linh có lẽ không còn trinh vì đã dâng hiến cho chồng sắp cưới.

- Anh đừng làm tình Hoàng nếu anh chưa tính cưới nó. Nó còn trinh và anh đừng làm gì cho nó đau lòng.

- Anh hiểu em ạ! Anh sẽ xử sự như anh với em trước kia: giữ gìn trinh tiết cho đến khi cả hai quyết định lấy nhau.

Thấy Linh mặc áo vào tôi không cho vì đòi làm tình. Linh cười:

- Anh dành tinh trung cho Hoàng uống chứ ?

- Hả …

- Thì khi nó tỉnh dậy, em đi ra ngoài mua đồ ăn về …

Tôi cười:

- Bà chị vợ này ghê thật ….

- Khoảng 1 giờ thôi.

Thế là cả ba đều đi ngủ. Khi tôi tỉnh dậy thì Linh và Hoàng đã thức. Tôi vào phòng tắm vệ sinh. Khi đi ra thì Linh vừa đi khỏi.

Tôi nói chuyện với Hoàng bâng quơ lãng mạng bên cửa sổ nhìn ra biển vịnh Hạ Long trên lầu 10 này. Hoàng có vẻ vui vì hay cười khúc khích. Tôi nắm tay Hoàng và Hoàng chẳng ngại khi tôi gần Hoàng. Lát sau tôi đứng sau Hoàng ôm và hôn lên gáy.

Hoàng không phản đối gì cho nên tôi ôm hôn cổ, gáy, dái tai,…. để kích thích …. Tôi sờ soạn ngực Hoàng rồi cởi bỏ áo ngực để bóp hai vú còn rất săn chắc trong áo. Hoàng rên rỉ và tôi một tay bóp xoa lần lượt hai vú và một tay luồn vào quần lót Hoàng để bóp chim và xoa xoa hột le của chim Hoàng.

Chim Hoàng ướt nhẹp và tôi thích thú vì nhiều nước bú chim rất đã.

Tôi xoay người Hoàng lại ôm và hôn môi Hoàng. Hoàng đáp trả nồng thắm.

Cả hai cùng cởi áo quần nhau. Tôi nằm ngữa và Hoàng nằm úp lại kiểu 69 để bú cho nhau. Hoàng bú cu tôi không rành lắm nhưng có vẻ từng bú cu ai đó rồi. Tôi thì bú chim nhiều cô gái rồi nên bú chim Hoàng làm Hoàng oằn oại.

Tôi chỉ muốn Hoàng nằm ngữa cho tôi bú để Hoàng sướng điên dại lên. Hoàng hiểu ý nằm ngữa cho tôi bú chim và bóp vú cho đã. Hoàng giãy dụa và rên rỉ rất nhiều khi tôi bú chim Hoàng thật điêu luyện. Khi lên đỉnh Hoàng ú ớ kéo dài và hai tay nắm đầu tôi ép thật chặt vào chim Hoàng. Hoàng rả rời và tôi nằm lên Hoàng ôm và thủ thỉ:

- Bú chim em đã lắm em yêu à. Ước gì ngày nào cũng bú chim em.

- Vậy cưới em đi anh! Em cho anh tất cả … Mà không được chị Linh sắp về …

- Anh muốn ra … em giúp anh nhanh nhé!

Tôi nheo mắt, Hoàng cười. Thế là Hoàng bú cu tôi và tôi sướng lên xuất tinh vào miệng Hoàng.

* * *

Mấy tháng sau tôi đút cu vào chim phá trinh Hoàng, Hoàng khóc lóc vì đau và máu chảy nhiều. Tôi sợ quá đưa Hoàng đến bịnh viện. Bác sĩ cười quá chừng vì màn trinh Hoàng dày và nhiều gân máu. Hoàng chỉ uống thuốc trụ sinh phòng bị viêm nhiễm trùng.

Năm sau nữa tôi hoàn toàn khác, tránh xa giới showbiz và chịu cuộc sống bình dị và cưới Hoàng. Linh cũng hay qua nhà tôi chơi với Hoàng vì hai chị em từ nhỏ đến lớn thân thiết nhau. Khi có cơ hội tôi đè Linh làm tình và Linh dễ dàng chấp nhận cho dù Linh hạnh phúc với chồng. Linh yêu tôi và Hoàng cũng yêu tôi. Tôi thì trong thâm tâm thích Linh hơn Hoàng. Hoàng là người vợ tốt: chuyện nhà cửa, tinh thần và tình dục. Tôi hoàn toàn thoả mãn cuộc sống vợ chồng với Hoàng.

P & Y (5)

P & Y (5)

Phương thủ thỉ với tôi là cả nhà Phương đang bàn chuyện tình cảm của Yến. Yến thích 3 người nhưng chưa yêu ai. Cả nhà lại thích thầy Toàn nhất. Tôi thì nói:

- Yến chưa chọn ai đúng rồi vì đường đi còn xa. Chọn thầy Toàn thì khó lòng Yến học yên trong trường vì khó chấp nhận tình cảm lộ rõ giữa thầy trò trong trường. Cho nên Yến có yêu thầy Toàn thì vẫn giữ khoảng cách cho đến khi Yến ra trường. Thầy trò không thể cặp kè và yêu thương nhau công khai như hai anh em mình trong lúc Yến chưa học xong. Đó là cái khó của Yến.

Tôi phân tích thì Phương thấy có lý. Tôi thêm:

- Để Yến tự lo liệu vì Yến biết phải làm gì. Gia đình không cần lo. Vì lo sẽ làm rối thêm nhiều chuyện.

Phương nhìn tôi có vẻ ngưỡng mộ lắm.

Một hôm đi dạo trong cửa hàng điện máy lớn nhất của Vĩnh Yên là Vegas Electronics. Phương mơ chiếc máy ảnh nhỏ trong tủ kính. Giá 16 triệu. Tôi rùng mình với cái giá đó. Nhân viên nói giá đó giảm từ 19 triệu vì không ai mua. Máy hơi lớn so với bỏ túi nhưng lại quá nhỏ so với máy … to. Tôi không hiểu gì nhưng Phương nói máy này Phương sẽ chụp hình đủ đẹp và Phương thích cái nhỏ gọn của nó chứ không thích máy to. Tôi thì mù mờ về chụp ảnh nên hỏi nhân viên qua loa rồi nghe Phương hỏi kỹ.

Tôi nhớ ra Yến có nói là Phương khéo tay và thích vẽ cho nên nhiếp ảnh là Phương thích. Tôi sẽ âm thầm dành dụm 16 triệu mua tặng Phương.

Vài hôm sau tự dưng Yến lén đưa vào tay tui 5 triệu và nói: “Cho em góp vào quà cho chị Phương của anh”. Tôi nhíu mày nhưng Yến nói:

- Em biết anh sẽ tìm cách mua tặng chị Phương nhưng 16 triệu lớn qua so với sinh viên như tụi mình. Em chỉ mong sao chị có máy ảnh nhanh chóng vì chị rất thích. Chị có kể anh và chị vào Vegas Electronics chơi.

Yến rất thương chị và tin ở tôi nhiều.

Đôi lúc học bài ở nhà hai chị em. Nếu ba mẹ Phương đi vắng thì Yến hay nháy mắt tôi rồi kiếm cách xuống nhà làm bếp hơi bị … lâu đủ cho … tôi và Phương khoả thân bú liếm thân thể của nhau cho sướng. Tuy Phương chưa cho tôi phá trinh Phương nhưng bú liếm và mân mê thân thế của nhau thường xảy ra.

Ở trong phòng hai chị em, tôi thích nhất Phương nằm trên bàn học, tôi ngồi ghế mà bú chim và bóp vú cùng lúc. Ở tư thế này tôi không bị mỏi cổ và tay bóp vú miệng bú chim thì dễ dàng. Tôi nghiện bú chim Phương và Phương cũng ghiền bú cu tôi. Lần nào tôi xuất tinh, Phương cũng nuốt hết tinh trùng của tôi khiến tôi cảm thấy thương yêu Phương cực kỳ.

Tình cờ tôi đọc thông báo tuyển sinh viên du học cho 1 học kỳ mùa hè bên Mỹ trong chương trình trao đổi du học sinh giữa Mỹ và Việt Nam. Tôi thấy thích thú và cả ba người: tôi, Phương, và Yến cùng làm đơn xin đi. Khi đọc kỹ lại thì …. đây là học kỳ mùa Hè, không nằm trong chương trình chính và sinh viên đi học phải đóng chi phí ăn-ở-đi và các dịch vụ khác cho dù học phí là miễn phí. Chi phí 1200 tiền Mỹ.

Thất vọng thật cho nên cả ba xin rút đơn. Trong lúc xin rút đơn thì trưởng phòng Đào Tạo gọi riêng tôi và Yến nói:

- Đây là chương trình học hè xuyên qua nhiều thành phố của nước Mỹ nên sinh viên phải đóng tiền ăn ở và đi lại. Vì sinh viên phải đi suốt chặng đường dài nên ít ai thích vì … Hai em biết rồi đó, ai cũng thích đi Mỹ để đi buôn bán hoặc làm thêm. Nếu đi xuyên suốt vậy khó lòng làm thêm cái gì khác. Nói chung khó lòng kiếm chác gì thêm mà lại còn tốn tiền.

Ông trưởng phòng ĐT ngừng một lát và tiếp:

- Chương trình học này Mỹ mở rộng cho 10 nước tham gia trong đó có Việt Nam. Các trường khác chê và chuyển cho trường mình năm nay. Việt Nam mình không có ai đi 2 năm qua. Nếu năm này không ai đi thì họ hủy tên Việt Nam và chương trình trao đổi học sinh sinh viên qua lại hai nước mất đi một phần.

Tôi có vẻ hiểu tại sao chỉ có 3 người chúng tôi xin đi học vì đọc không kỹ. Ông nói tiếp:

- Hai em suy nghĩ kỹ lại. Em Phương thì không được xét đi vì học lực không xuất sắc. Chỉ có hai em là có ước mơ ở lại trường thì chuyến đi học hè này là điều tốt vì hai em có cơ hội mở rộng kiến thức và ngoại ngữ.

Ông chìa ra tờ giấy chương trình học chi tiết và nói:

- Hai em cứ xem như là 1200 đôla cho một chuyến du lịch xuyên suốt nước Mỹ trong 65 ngày thì cự kỳ rẻ. Ít ai nhận ra điều này. Tiếc thật. Thầy biết gia đình hai em không khá giả. Trường cũng tính là hỗ trợ cho mỗi em 450 đôla nếu hai em chịu đi. Ngoài ra còn tiền xin visa vào Mỹ hai em phải tự trả. 1200 đôla chi phí đó qua Mỹ mới đóng cho họ bằng ngân phiếu. Nếu hai em đi thì hai em phải mua ngân phiếu đem theo. Trường không có liên quan đến chương trình học ngoại trừ chọn sinh viên cho trương trình. Thầy mong hai em quyết định đi học để chương trình này đừng gạch tên Việt Nam và …. khi hai em về rồi thì năm sau sẽ có đông sinh viên xin đi …. Hai em biết rồi đó, có 6 suất cho Việt Nam mình mà chỉ có 2 em thôi. Thà có còn hơn không. Hai em về suy nghĩ, hai ngày sau cho thầy biết để làm giấy tờ.

Ông trưởng phòng cho tôi và Yến chi tiết chương trình học. Về nhà cùng Phương và Yến xem lại thì thấy mê chương trình học vì: học và xem nhiều cơ quan liên quan đến giao thông vận tải (đúng như trường đại học của tôi); xem cách vận hành bến cảng, tàu thủy, tàu hoả, hệ thống giao thông công cộng, hệ thống đường cao tốc,… thăm viếng nhiều thành phố, nhiều trường học,… Tôi xem thấy mà thích nhưng nghĩ lại 750 đô la (cộng thêm 450 đô la trường cho là 1200 đô la) mà rụng rời vì con số tiền đó quá lớn.

Ông trưởng phòng còn nhấn mạnh là hè này tôi ra trường nhưng vẫn xem như còn học để tôi được đi học hè theo chương trình. Nghĩa là sau khi học hè về tôi được xét trễ đặc biệt để ra trường.

Phương, Yến, tôi và cả hai gia đình cùng nhau bàn tại nhà Phương rất nhiều và cuối cùng cả hai gia đình hổ trợ cho tôi và Yến đi học chương trình mùa Hè này. Hai gia đình sẽ bán ít của cải cho tôi và Yến đi.

Phương có vẻ buồn nhưng tôi an ủi đi học thì kiến thức mở rộng và khả năng nhận lại trường của tôi lớn hơn và sự nghiệp sẽ vững và Phương sẽ hãnh diện có chồng giỏi. Nghe nói vậy Phương vui. Tôi “an ủi” Phương thêm là dắt Phương đi khách sạn để hai đước mân mê bú liếm nhau cho đã và riêng tư, không sợ ai có thể thấy. Phương cười vui. Cho dù tôi thèm phá trinh Phương nhưng tôi không dám. Hai đứa vui với nhau suốt 4 giờ trong khách sạn và tôi được Phương bú cu xuất tinh 2 lần thiệt là sung sướng và Phương cũng được tôi bú chim đến ngất ngây, oằn oại, và rên rỉ khôn xiết 4 lần.

——————-

Tất cả các chương:

P & Y (1)
P & Y (2)
P & Y (3)
P & Y (4)
P & Y (5)
P & Y (6)
P & Y (7)
P & Y (8)

P & Y (4)

Tháng Tám 29, 2011 1 Bình luận

P & Y (4)

Thế là gần xong năm thứ 4; P & Y gần xong năm thứ 3. Cũng hơn 2 năm quen nhau.

Gia đình tôi và Phương có làm quen và qua lại với nhau. Cả hai gia đình đều thích tôi và Phương thành vợ thành chồng. Tôi tốt nghiệp là làm đám hỏi liền và Phương tốt nghiệp sẽ làm đám cưới.

Thầy cô đều muốn tôi học lên cao học vì họ đồng ý giới thiệu tôi cho phòng đào tạo để tôi được giữ lại trường làm cán bộ giảng dạy vì trường đang thiếu trầm trọng. Nhiều giảng viên phải cần các trường ở Hà Nội về và họ chỉ muốn dạy theo hợp đồng từng môn chứ không muốn vào biên chế của trường. Chắc họ chê Vĩnh Yên nhỏ bé.

Một hôm trong lúc chờ Phương làm xong bài kiểm tra cho dù Yến đã làm xong trước và ra ngoài; Yến nói với tôi:

- Quen với chị Phương anh có biết chị Phương rất khéo tay không?

Tôi hơi bất ngờ. Tôi chỉ biết Phương khéo may vá nên đồ trong nhà Phương may hết cho mọi người và ít đồ đi học. Yến tiếp:

- Anh giả bộ tìm hiểu chị Phương khéo léo như tình cờ. Em không muốn bị chị Phương cho rằng em láu táu cho anh biết. Chị giấu rất kỹ. Chị Phương làm thơ hay, vẽ đẹp, và thủ công hay lắm. Có điều chị giấu kín chỉ có 2 chị em biết thôi. Chị chỉ muốn học xong đại học nên ít khi có thì giờ cho sở thích riêng của việc khéo tay của chị.

- Anh hiểu rồi. – Tôi nói. – Chỉ mong sao chị Phương của em tốt nghiệp đại học. Anh cưới chị rồi anh sẽ cho chị tự do, khỏi đi làm. Ngày ngày chiều đi làm về xem chị vẽ hay thơ chị anh hạnh phúc lắm.

Tôi lại mơ mộng cuộc sống gia đình êm ấm với Phương. Tôi yêu Phương khôn xiết.

- Chuyện tình cảm giữa em và Thành ra sao? – Tôi hỏi

- Bình thường thôi anh. Em vẫn giữ khoảng cách. Em cũng như anh, thích được giữ lại trường. Anh Thành thì quê ở xa, sau này học xong mà tỉnh cho đi công tác xa thì “xa mặt cách lòng”. Em sợ lắm. Chỉ mong sao tình yêu của anh ấy đủ lớn để tìm cách ở Vĩnh Yên này. Em không muốn đi xa khỏi Vĩnh Yên.

Tôi thì khác, mơ mộng học và sẽ ở Hà Nội. Thi đại học ở Hà Nội rớt 2 lần thì tôi bỏ mơ mộng với Hà Nội. Học đại học ở Vĩnh Yên thì khó lòng xin việc ở Hà Nội. Đành chịu. Bây giờ có Phương trong trái tim tôi thì tôi cảm thấy hạnh phúc với Vĩnh Yên thân yêu này.

- Anh có biết ai thích em nữa không? – Yến cắt dòng suy nghĩ của tôi.

- Ồ không em! Ai vậy em!

- Thầy Toàn đó. Có mấy lần thầy ngỏ lời nhẹ mà em né hoài.

Thì ra thầy Toàn. Thầy còn trẻ lắm, chỉ mới về trường dạy 2 năm. Thầy đang học tiến sĩ. Tính ra thầy Toàn lớn hơn Yến khoảng 7-8 tuổi. Tôi không ngờ thầy Toàn lại thích thầm Yến.

- Vậy thì … em giữ khoảng cách cả anh Thành và thầy Toàn cho đến khi ra trường rồi quyết định chứ gì?

- Dạ. Khoảng cách giữa em và thầy Toàn quá lớn nhưng em thì thích thầy hơn vì theo bản năng con gái phụ nữ thì hướng về người đàn ông đã ổn định hơn.

- Chị Phương có biết ? Tôi hỏi

- Dạ có biết, nhưng chị Phương chẳng góp ý gì vì tin ở em.

- Anh cảm thấy vậy. Em sẽ biết chọn ai làm người phối ngẫu trong tương lai mà.

Phương làm bài xong đi ra với vẻ mặt vui vui. Tôi biết làm được bài tuy chậm. Mỗi lần có kiểm tra hay thi thì tôi hồi hộp hơn Phương. Phương biết vậy nên chăm học hơn để tôi bớt lo và hồi hộp.

Phương rất yêu tôi. Lâu lâu Phương hôn má tôi một cái nhanh rồi mắc cỡ cho dù cả hai đã vuốt ve thân thể nhau nhiều. Đó là yêu! Tôi lâu lâu thấy yêu Phương quá hay cắn nhẹ vào vai Phương. Đúng là mỗi người tỏ cái yêu của mình theo cách khác nhau nên khi cảm nhận được yêu thì thấy hạnh phúc vô cùng.

Hôm nay Thành đến rước Yến đi ăn cơm trưa riêng, còn tôi thì chở Phương đi quán Vườn Táo hơi xa. Quán Vườn Táo thì dành cho những cặp yêu nhau. Vườn thì rất rộng và dày đặc nằm trên sườn đồi thấp thoai thoải. Chủ vườn thiết kế khéo để bàn này không thấy bàn kia. Muốn đi vào hay đi ra thì có người hướng dẫn (đi ra thì gọi phải điện thoại để người hướng dẫn biết mà đến).

Tôi nhớ lần đầu tiên rủ Phương đến đây. Phương rất ngượng khi tôi xin bú chim Phương lần đầu tiên. Do đó tôi không thể bú chim Phương, chỉ có thò tay vào quần Phương bóp bóp và cà cà lên hộ le của chim Phương trong lúc hôn môi Phương. Đến lần thứ ba thì Phương mới cho bú chim Phương.

Bây giờ lần này là lần 8 rồi. Nhân viên luôn với vẻ mặt lạnh tanh bưng hai chai nước ngọt và dẫn chúng tôi ra bàn số 12. Khi ngồi xuống thì tôi lấy hai ổ bánh mì mà tôi mua trước lúc chờ Phương làm bài kiểm ra, tôi vẫn tinh nghịch chọc Phương bất ngờ (luôn bất ngờ):

- Anh em mình ăn gì trước nè.

Như hiểu ý Phương mắc cỡ đỏ mặt cười quay đi. Con gái lạ, luôn mắc cỡ những gì đã quen thuộc. Tôi nhẹ nhàng nắm tay và hôn tay Phương. Tôi hôn lâu lên tay Phương rồi nhẹ nhàng hôn dọc theo cánh tay và lên vai rồi dái tay. Phương co người lại một chút (có lẽ do máu chạy rần rần, và tôi cũng vậy) nhưng vẫn tỏ ra thích thú. Phương quay lại thì hai người nút lưỡi hôn nhau nồng thắm.

Phương luôn thích nút lưỡi nhau cho đến khi miệng rả rời. Phương nút lưỡi tôi rất mạnh như muốn nuốt lưỡi tôi. Khi nút lưỡi mệt nhoài thì Phương ôm tôi và vùi đầu lên vai tôi. Tôi ôm cứng Phương thật lâu để nghe hai trái tim cùng đập chung một nhịp.

Khi cả hai buôn nhau ra thì tôi ôm đầu Phương hôn nhẹ lên trán rồi hai tay day day hai dái tai và hôn cằm và dưới cổ rồi vòng qua vòng lại hai bê tai. Lần nào cũng vậy, Phương tê tái và nhắm mắt lại ngây ngây.

Tôi chỉ chờ có thế và tiếp tục hôn như thế và tay phải luồn và áo Phương mà bóp vú ngoài áo ngực. Phương lúc này chọn áo ngực có khuya cài phía trước nên tôi mở khuy ra thì hai bầu ngực Phương được tôi bóp thoải mái và xe xe hai núm vú dễ dàng.

Tôi để Phương dựa vào ghế từ từ và vẫn hôn hít lên cổ và hai tai. Tay trái tôi cở hàng nút áo và Phương lộ hai ngực ra để hai tay tôi bóp và mân mê. Tôi từ từ hôn xuống ngực. Khi tôi bú bên này thì tôi bóp bên kia và ngược lại. Cho dù hai vú Phương tôi bú và mân mê nhiều nhưng luôn vẫn săn chắc.

Phương đứng lên và tôi tuột quần Phương, tuột chiếc quần xi líp. Phương ngồi dựa vào ghế và banh chân ra. Tôi hôn hít từ mu bàn chân đến háng và cả hai chân trong lúc tôi vẫn bóp vú Phương. Tôi hít hà lên bụn Phương và bóp bóp chim Phương. Lâu lâu tôi đụng vào hột le Phương làm Phương nấc nhẹ lên vì sướng.

Tôi lại hôn xuống từ từ xuống chim và hôn qua đám lông chim rậm rạp và cứng.

Hôi hôn hai bên háng và hai bên chim Phương chứ chưa vội liếm hai mép. Phương rộn ràng và hơi oằn oại. Tôi lại liếm hai bên mép nhẹ nhẹ trước khi đưa lưỡi vào mép trong mà ngoáy ngoáy. Hai mép ngoài Phương ướt đẫm dịch tiết ra do Phương nứng lên. Và rồi tôi thình lình hôn chim mạnh và bú chim Phương rồi nút hết nước tiết ra. Phương co rúm người ép đầu tôi vào chim mạnh. Tôi liếm và mút hột le Phương làm Phương ép đầu tôi mạnh hơn và rên rỉ.

Cứ thế tôi bú liếm chim Phương cho đến khi Phương hết chịu nỗi co rúm người mạnh hơn và hai đùi kẹp đầu tôi mạnh.

Tôi ôm Phương và mặc lại quần áo cho Phương và hôn Phương nồng nàng.

Sau đó Phương hôn hít và bú cu tôi cho tôi xuất tinh rất đã.

Cả hai nhìn nhau mãn nguyện à ăn hai ổ bánh mì và uống nước trước khi đi về nhà.

——————–

Tất cả các chương:

P & Y (1)
P & Y (2)
P & Y (3)
P & Y (4)
P & Y (5)
P & Y (6)
P & Y (7)
P & Y (8)

Chơi nàng quá đã

Tháng Tám 19, 2010 1 Bình luận


Cuộc sống gia đình tôi đang yên vui thì nàng gởi e-mail đến dồn dập với lời văn thốn thức.

Cũng đã 6 năm qua rồi. Tôi chia tay nàng trong uất hận và không liên lạc với nàng. Thưở ấy tôi ra Hà Nội gặp nàng vài lần. Lần cuối cùng trong quán karaoke cùng nhiều bạn của nàng ngồi lên đùi của người bạn nàng và trong vòng tay người đó như một tình nhân lâu năm. Hai người còn hôn nhau đắm đuối nữa chứ.

Nàng xin lỗi với tôi thật nhiều, tôi trả lời bằng sự im lặng. Tôi đổi số phone để tránh nàng gọi.

Tôi có tình yêu mới và nên vợ nên chồng cùng 2 con.

Tôi tính im lìm như cách đây 6 năm nhưng chịu không nổi tôi nói rằng tôi có gia đình.

Nàng lại than thân trách phận và nói rằng hồi đó thích tôi lắm thương tôi nhiều nhưng chưa thể chia tay với bạn trai không hạp tánh. Khi tôi trở lại Sài Gòn thì nàng chi tay hoàn toàn với người yêu.

Thế là tôi chat, điện thoại, và e-mail với nàng nhiều trong lúc cả hai đang làm việc. Ngắm nàng qua webcam tôi thấy nàng già đi rất nhiều trông thật tội nghiệp. Tôi hứa kiếm bạn để làm mai cho nàng.

Trời xui khiến ra sao đó, công ty gởi tôi ra ngoài Hà Nội tìm hiểu và ký kết với đối tác. Tôi lại bay ra Hà Nội và ở trong khách sạn sát với hồ Tây.

Vừa gặp gỡ với đối tác đi về khách sạn thì thấy nàng ngồi chờ trong sãnh. Nàng giờ mập hơn và già hơn. Nàng cười rất xinh như hồi xưa.

Tôi hỏi nàng ăn đâu ngon vì tôi cũng đã đói bụng. Nàng chở tôi đi ăn và đi dạo lòng vòng trong thành phố đầy bụi bởi nhiều công trình còn đang dở dang.

Tự dưng tôi có ý nghĩ làm tình nàng mà ý nghĩ này chưa bao giờ có.

Tôi len lén nhòm vú, mông và đùi nàng và tưởng tượng tôi xoa tay lên những nơi đó. Vú nàng nho nhỏ thôi, mông nàng vẫn còn vung, đùi nàng thì thua xa đùi vợ tôi.

“Anh này bắt đầu có đầu óc đen tối” Nàng đọc được ý nghĩ của tôi. Tôi cười: “Bên người đẹp không thèm ăn là không phải đàn ông”. Tôi và nàng đùa với nhau qua lại. Cũng lớn rồi nên đùa xa xa về tình dục và sự hấp dẫn của tình dục không có ngại ngùng như lúc xưa.

Nhiều lúc tôi muốn nói thẳng thừng những ngôn từ tình dục như bú, liếm, nút, cu, chim, hột le, lông, nứng, hứng, thèm, nắc, đút vào, chơi, dập, trần truồng, vú,… với nàng nhưng ngại quá. Ngay cả vợ tôi tôi không dám nói nhưng trong lòng thì muốn xả ra vì thèm nói.

Khi trở về khách sạn, tôi bạo dạng nói: “Anh muốn chơi em cho đã quá, xin lỗi anh nói bậy”. Không ngờ nàng đám lại: “Chim em nãy giờ cũng chảy nước chờ đón cu anh”.

Như được cởi mở thế là tôi và nàng nói chuyện dâm tục với nhau và tôi như được thoát khỏi sự thèm khát nói bậy.

Khi lên phòng tôi, vừa đóng cửa, tôi và nàng ôm chầm nhau hôn nhau vồn vả một hồi lâu.

Tôi bóp mông nàng và xoa lưng nàng. Tôi luồn tay vào quần nàng và bóp bóp chim nàng đang ướt vì nứng. Tôi vén áo nàng lên, nàng ngoan ngoãn giơ tay lên để tôi tuột áo qua đầu. Tôi nhanh chóng cởi áo ngực nàng và thấy bộ ngực nàng nho nhỏ. Tôi quỳ xuống kéo quần nàng xuống và liếm chim nàng nhẹ nhẹ và đánh lưỡi vào hột le của nàng.

Tôi đứng lên thì nàng cởi áo quần tôi và bú con cu đang cương cứng của tôm một lát.

Tôi bế thốc nàng lên và đặt trên giường. Nàng và tôi bú liếm ngược nhau theo kiểu số 69 rất là lâu cho đã.

Nàng bú cu tôi rất rành và điệu nghệ vì nàng biết cách dừng lại khi tôi muốn xuất tinh. Nàng đánh lưỡi quanh đầu khất rất đã và khiến tôi ngây ngất mấy lần. Khoái nhất nàng cố gắng đút cu vào miệng tôi thật sâu rồi rút từ từ ra đến khi đầu khất cu tôi ngang môi thì nàng ngoáy qua ngoáy lại khiến tôi muốn lên mây. Nàng bú cu tôi một cách chân thành như vợ tôi bú cu tôi. Nàng thỉnh thoảng mỏi miệng thì hay liếm hai hòn dái tôi và liếm dọc theo thân con cu tôi.

Xong rồi tôi đè nàng ra và đút cu tôi vào dập dập khiến nàng rên rỉ khôn xiết. Thấy nàng có vẻ sắp lên đỉnh nên tôi không có đổi nhiều tư thế để chơi nàng cho đã. Tôi tiếp tục dập nhanh vào nàng nhíu mày rên rỉ ú ớ … Rồi nàng cong mình ôm tôi rồi ngã vật ra. Nàng đã lên đỉnh và xong.

Tôi nằm ôm nàng một lát rồi bế nàng đi tắm chung.

Trong phòng tắm thì tắm cho nhau và liếm nhau khắm thân hình. Rồi nàng ở tư thế bò như chó. Tôi quỳ xuống sau mông nàng và đút cu vào chim nàng rồi nắc nắc dữ dội dưới vòi sen nước ấm áp.

Tôi và nàng cùng rên rỉ khôn xiết và rồi tôi sắp xuất tinh. Tôi rút ra đứng lên còn nàng quỳ xuống bú cu tôi. Nàng bú mạnh và dồn dập nên tôi xuất tinh hàng đống vào miệng nàng. Nàng nhìn tôi với anh mắt dâm dục le lưỡi liếm mấy giọt tinh trùng còn sót ở đầu con cu mà nuốt tạo ra âm thanh ừng ực khiến tôi thích thú vô cùng.

Sau lần đó nàng không còn liên lạc với tôi cho dù tôi cố gắng liên lạc.

Có lẽ nàng cũng yêu tôi nên muốn có một lần làm tình với tôi rồi trả tôi lại cho gia đình.

Thiệt là lần làm tình đó quá đã, đã nhất trong đời tôi!

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.