Những Cô Thư Ký (1)

Tôi sinh ra trong cảnh chiến tranh. Ba tôi là bộ đội sĩ quan. Sau ngày thống nhất đất nước, ba tôi “quản lý” vài nhà “bỏ hoang” trong trung tâm tp Sài Gòn (tp HCM bây giờ). Ba mẹ tôi lần lượt qua đời thì 3 anh em chia nhau các căn nhà. Các căn nhà tự dưng có giá hàng nghìn cây vàng vào năm 2005 vì thế cả ba anh em tôi đều bán và phát triển sự nghiệp riêng.

Hai ông anh lớn thì có gia đình riêng với con gái của bạn chiến đấu (nhưng có thế lực) với ba tôi nên ngày càng giàu. Tôi thì con út, có tánh ngang tàng, thích làm ngược, và không thích bị xếp đặt trong hôn nhân nên không lấy vợ sớm để “ổn định” và “liên kết” hòng làm giàu và giữ thế.

Tôi mở công ty làm trung gian tuyển dụng lao động lấy hoa hồng giới thiệu. Công ty tôi kết hợp với nhiều nhóm “săn đầu người” (headhunter) khác và nhiều văn phòng thương binh xã hội của quận huyện.

Công ty tôi chỉ có 2 người: giám đốc (tôi) và thư ký (luôn thay đổi). Công ty có 5 phòng: phòng giám đốc, phòng họp, phòng khách, phòng nghỉ trưa, và phòng máy chủ và kỹ thuật. Do không có nhân viên kỹ thuật nên tôi hợp đồng với một hãng dịch vụ Internet và đường truyền (cho Internet và web site) và người của họ luôn túc trực để lo mấy chục máy tính và máy chủ.

Cho dù công ty nhỏ nhưng nhờ kết hợp với nhiều nơi cho nên hàng ngày có hàng chục ngàn người log-in vào web site của công ty để tìm việc và tìm người. Cứ thế công ty tôi ở giữa và thu huê hồng hai bên cho dù ít tiếp xúc với mọi người. Các văn phòng thương binh xã hội cũng như các nhà văn hoá thanh niên rất thích làm việc với công ty tôi vì minh bạch, ít tiếp xúc, online và có tiền nhanh chóng (do công ty tôi chia lại huê hồng).

Sau đây là những câu chuyện với những người thư ký của tôi.

Thư ký 3:

Sau 2 thư ký đầu tiên ra đi thì bạn gái tôi chia tay với tôi. Tôi chẳng có tình ý gì với thư ký nhưng bạn gái tôi hay gây sự với họ. Nhưng do ít có tình cảm thật sự với bạn gái nên chia tay với cô tay tôi thấy nhẹ lòng và thanh thản hơn. Bây giờ tôi cần tuyển thư ký thứ 3.

Xem hồ sơ và hình hơn 200 ứng cử viên thì tôi chọn ra 3 người để phỏng vấn. Tự dưng tôi nảy ra ý định: “sao không “tình ý” với thư ký luôn vì chuyện “hậu trường” giám đốc và thư ký luôn xảy ra và chán rồi tuyển thư ký khác”.

Tôi đưa 3 hồ sơ cho công ty chuyên theo dõi và điều tra. Ngày sau tôi nhận được kết quả điều tra.

Tôi phỏng vấn 3 người cùng lúc và cho họ ra về với bao thư 300 ngàn mỗi người vì họ cũng bỏ công ra đến với tôi trong phỏng vấn và họ cũng tốn ít tiền cho một chút bề ngoài. Tôi vốn sòng phẳng.

Hôm sau thì tôi gọi chị Huyền Mai phỏng vấn đợt hai.

Kết quả điều tra thì chị Huyền Mai có chồng đang bịnh, 2 con, thuộc dạng nghèo. Tôi cảm thấy cần giúp chị. Chị 34 tuổi, hơn tôi 3 tuổi nhưng trông chị như 40 tuổi. Tôi nói:

– Chị có năng lực làm việc với công ty chỉ có … 2 người nhưng có đến hàng trăm ngàn lượt khách hàng mỗi tháng. Chị có 1 ngày suy nghĩ một hợp đồng miệng không trên giấy tờ. Hợp đồng miệng này có thể gây tổn thương chị nhưng lại giúp chị có thêm thu nhập. Em sẽ khéo léo không để chị tổn thương và giữ bí mật không cho ai biết và có thể dừng hợp đồng lúc nào cũng được.

Chị Huyền Mai sắc mặt biến đổi và cúi mặt đăm chiu và ngước lên nhìn tôi vô hồn:

– Tôi chấp nhận mọi giá!

Tự dưng tôi rơm rớm nước mắt vì người phụ nữ nghèo khó cần tiền dám đánh đổi sự tổn thương để lo cho chồng và con.

– Chị đừng nói vậy. Em mong rằng chị tự nguyện trong thoải mái nhưng hạnh phúc riêng và tình cảm riêng của chị vẫn cứ như vậy.

Chị đặt bút ký hợp đồng lao động một cách nhanh chóng.

Tôi dẫn đi giới thiệu mấy người bên phòng kỹ thuật và máy chủ. Mấy người này còn rất trẻ và giỏi. Tôi hay thưởng riêng cho họ như là trong phòng có tủ lạnh và có dịch vụ luôn bỏ đầy tủ lạnh trái cây, các loại nước, bánh kem, ya-ua,… và máy pha cà phê với cà phê được cung cấp đầy đủ cùng với trà ngon. Ngoài ra tôi còn cho họ ít phiếu ăn hàng tuần của cửa hàng thức ăn nhanh như KFC để họ lấy thức ăn theo ý họ. Tóm lại là tôi giữ mọi người trong nhiều mối quan hệ tốt đẹp.

Chị Huyền Mai trầm trồ cách thưởng để họ làm việc tốt của tôi.

Tôi giới thiệu phòng họp. Phòng họp rất hiện đại có thể nói chuyện vừa phone vừa video và nhiều laptop sẵn sàng cho khách. Phòng họp có thể chứa 120 khách.

Khi trở lại phòng làm việc của tôi thì chị Huyền Mai ôm tôi hôn tôi tới tấp. Tôi khéo léo đẩy chị ra và nói:

– Em không ép chị. Mọi chuyện trên sự tự nguyện và thoải mái của chị. Em không muốn chị phải tự ép mình như thế.

Tôi ngồi lại bàn và chị Huyền Mai bắt đầu khóc. Tôi hiểu và nói:

– Chị à. Em ứng cho chị trước 3 tháng lương cộng với tiền hôm nay. Ngày mai là ngày bắt đầu tính lương. Cuối tháng em trừ bớt một ít để trả dần tiền ứng trước. Em đoán chị cũng đang khó khăn qua sắc mặt và bề ngoài. Ngoài ra chị đi làm thì ăn mặc đồ của công ty, cũng fashion lắm nhưng có dòng chữ nhỏ và nhạt tên của công ty. Chị chọn lựa 7 áo và 7 quần trong tủ kia đem về. Nếu ít cái vừa chị tự đặt hàng thêm, công ty khác sẽ mang đến. Trong đó có phiếu đặt hàng, chị chỉ việc chọn đúng cỡ rồi fax cho họ thì họ mang đến. Chính em cũng mặc đồ công ty thôi, công ty chỉ … 2 người mà …

Chị bất chợt cười và đến lựa đồ và trầm trồ vải tốt và kiểu may đơn giản nhưng đẹp. Có lẽ chị chưa từng mặc đồ tốt bao giờ.

– Trong tủ có nhiều thứ cho văn phòng, nếu chị thích cứ đem về nhà cho hai cháu vui. Chị đừng ngại. Đừng nhiều quá nhưng một ít một lần thì vui và chị không cần phải hỏi em. Nói chung là thoải mái và chừng mực thì vui vẻ. Gần hết thì chị cứ theo phiếu đặt hàng và fax đi.

Chị chỉ chọn được 3 bộ áo quần đúng cỡ và điền vào phiếu rồi fax. Tôi khen chị làm việc nhanh gọn và có ấn tượng. Sau đó chị và tôi chào nhau và chị về nhà.

Tôi nhìn về bàn thư ký với 3 phone bàn, 4 màn hình to, và nhiều thứ xung quanh. Một người giỏi và nhiều kinh nghiệm mới có thể làm việc được. Lương thử việc 15 triệu là lớn so với việc làm trước kia của chị (chỉ 7 triệu) nhưng lại là thấp so với công việc. Khi quen việc thì lương phải 25 triệu. Nghĩ lại thì tội cho lương công nhân trong các phân xưởng, trung bình chỉ 3-4 triệu mà thôi. Chính vì vậy tôi không mở công ty có tuyển công nhân làm việc. Nếu tôi trả lương khá thì công ty phá sản. Trả lương theo thị trường thì tôi như thằng tư bản bóc lột công nhân thời Pháp.

Sáng sớm mai tôi vào làm 6 giờ sáng như thường lệ (vì đi sớm ít kẹt xe). Chị vào làm sau 1 giờ. Chị nắm bắt công việc khá nhanh và trả lời điện thoại cũng tốt. Tôi cũng làm công việc như chị vì công ty có 2 người làm hai công việc gần giống nhau. Tôi chỉ chỉ hơn là ông chủ và có nhiều quyền quản trị mọi thứ do tôi lập ra.

Cứ mỗi 1 tiếng rưỡi thì chị được nghỉ ngơi qua tán gẫu với anh chị em bên phòng kỹ thuật hay đi xuống tầng 1,2,3 để xem hàng hoá của các cửa hàng trong toà nhà. Tôi không muốn ai làm liên tục quá 2 giờ vì như vậy dễ bị sai lầm. Hễ bị sai lầm thì khắc phục tốn kém giờ hơn và gây căng thẳng. Việc trong công ty cần sự thoải mái hơn là căng thẳng.

Chị nói thích làm việc với công ty vì lương cao và công việc cần sự thoải mái (được nghỉ ngơi nhiều lần). Tôi nói:

– Chị à. Em không ép chị làm đúng giờ, miễn sao đủ 7 giờ mỗi ngày là được, không tính giờ nghĩ hay giờ kẹt xe. Nếu ngày nào chị muốn làm trễ hoặc sớm thì báo trước 1-2 ngày. Chị có thể cắt giờ ngày này cho ngày khác,… chị cũng có thể cắt giờ ở đây và đem về nhà làm nhưng chỉ 4 giờ mỗi tuần và chỉ làm những việc không quan trọng. Nói chung là công ty có chính sách giờ làm mềm dẻo như trong hợp đồng. Chị đọc kỹ lại hợp đồng và quy định của công ty thì chị rõ hơn.”

Chị cười: “Vậy cũng tiện. Chị thích lắm! Chị cảm ơn em vì em ứng trước 3 tháng lương cho chị, nhờ vậy chồng chị có thuốc uống và hy vọng mau lành bịnh. Thiếu thuốc ảnh bịnh kéo dài. Hai cháu nhà chị thích mấy cây viết bi và cuốn sổ nhỏ lắm.”

Tôi nói: “Không sao chị. Làm người ngoài chuyện đấu đá giành giựt nhau ngoài xã hội thì có những chuyện khác phải làm. Bửa nào chị cứ dẫn hai cháu tới đây cho biết, em trả tiền taxi cho chị.”

Chừng tầm 3 giờ chiều. Chị đi toilet (cũng trong phòng làm việc) rửa mặt và rón rén đến bên tôi. Chị nắm tay tôi kéo tôi đứng lên và ôm đầu tôi hôn tôi. Tôi hiểu và ôm chị hôn lại. Hai chị em hôn nhau nồng nàn.

Chị cởi áo tôi từ từ và cu tôi cương lên cứng trong quần. Chị hôn lên ngực và lên bụng rồi tuột quần tôi và tuột luôn quần sịp. Chị qùy nắm con cu tôi sụt sụt và bú cu tôi. Cơn sướng bồng bềnh khiến tôi đứng không vững. Tôi ngồi xuống ghế và banh chân ra. Chị quỳ và khòm mà bú cu tôi. Tôi hai tay rãnh nên cởi áo chị và bóp hai vú chị.

Tôi kéo chị đứng lên và bú hai vú chị. Tôi tuột quần chị và hai chi em trần truồng ôm nhau. Tôi dìu chị ngồi ghế và banh hai chân chị ra mà hôn dọc hai đùi và rối bú chim chị. Chim chị nước nhiều quá và tôi nuốt rất nhiều. Chị rên rỉ và oằn oại. Chi bóp và cào vào đầu tôi miệng lắp bắp và nảy nảy chim chị như là đang thèm làm tình lắm.

Tôi để chị tư thế bò. Tôi quỳ gối sau mông chị rồi đút cu vào chim chị mà nắc nắc như kiểu chó. Tôi nắc lúc đầu chậm và sau đó mạnh dần. Chị rên rỉ khôn xiết và ú ớ kéo dài rồi gục xuống sàn với vẻ mặt phờ phệt và hoang dại và thở dốc hổn hển. Tôi thì chưa có xuất tinh được và không ngờ chị mau đến mức tột đỉnh. Có lẽ chị chưa có làm tình với chồng chị trong thời gian dài nên rất thèm khát làm tình và mau “ra”.

Chị nói: “Chị xin lỗi em vì chị mau ra quá.”

Tôi nói: “Không có gì, chị mạnh mẽ lắm đó.”

Chị nói: “Chim chị có rộng không? Hai con rồi chắc rộng”.

Tôi nói: “Có, nhưng em sướng lắm, chị đừng lo.”

Rồi chị bú nút cu tôi cho tôi xuất tinh trong miệng chị. Tôi rất sướng vì chị bút nút cu tôi rất thành thạo vì khi sắp xuất tinh chị nút chậm lại, tôi vừa trở lại bình thường một tí thì chị nút mạnh và nhanh lên khiến cho tôi ở cảm giác lâng lâng sung sướng với tay chân run run và người giãy giụa và miệng rên rỉ sướng sướng. Khi tôi chịu không nổi nữa thì tự nhiên trong lòng như vỡ một cách sướng tê người và từng đợt tinh trùng phóng vào miệng chị. Chị nuốt hết.

Chị vẫn trần truồng ngôi lên tôi và ôm tôi.

Lát sau chị đứng dậy trần truồng đi vào toilet giặt khăn lau người và chim. Lát sau chị trở ra lau cho cho tôi. chị trần truồng uốn éo qua lại cho tôi chiêm nguỡng cơ thể của chị cho dù mông chị hơi xệ, ngực hơi chảy,…

Tôi nói: “Chị về nhà đi chị”

Chị vẫn trần truồng trang điểm một tí và chải tóc. Chị chậm rãi mặc áo quần vào và mĩm cười với tôi.

Lát sau chị lại gần tôi hôn môi tôi và thì thầm:

“Chị cho em tất cả. Chị hiến dâng cho em! Đừng nghĩ ngợi gì. Em cứ thưởng thức chị lúc nào cũng được miễn sao đừng ai biết. Chị tự nguyện cho em đó. Thương em lắm!”.

Ngày hôm sau chị hoạt bát và vui vẻ hơn.

Từ hôm sau trở đi. Cho dù chị có kinh với máu đầm đìa, chị vẫn trần truồng trước mặt tôi trước khi đi về. Nếu có sức thì tôi làm tình chị cho đến khi xuất tinh, nếu không có sức tôi chỉ ở truồng và hai chị em ngắm nhau và bú liếm nhau bên ngoài.

Đương nhiên, tôi là người sòng phẳng, tôi “thưởng” riêng cho chị nhiều mà cũng vì vậy chồng chị hết bịnh và tìm được việc mới.

(còn tiếp)

—————————–

Những Cô Thư Ký (2)
Những Cô Thư Ký (3)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s